Tôi là người thường đi du lịch tự túc, bởi được tự do hơn trong việc đi lại và chọn nơi tham quan. Muốn đi ngoạn cảnh, muốn nằm nhà ngủ, hoặc tới nơi thấy cảnh vật vừa ý mà muốn ngồi lâu hơn, cũng chẳng sao. Đi du lịch tự túc thường tốn kém hơn đi theo đoàn (đi tour) và cũng mất thì giờ hơn khi phải tự tìm kiếm những danh lam thắng cảnh, di tích lịch sử của một nơi hoàn toàn xa lạ với mình.
Tại Nouméa cũng như Paris, sinh hoạt của người dân không xô bồ và vội vã như ở Úc và Mỹ. Người ta đi đứng từ từ, làm việc tà tà. Người bán hàng ở các cửa tiệm, dù là người Pháp da trắng, bản xứ da đen, di dân da vàng trong đó có người Việt (1) cứ ngồi mà bán, dù là ngồi quầy tính tiền (bởi khách phải tự bỏ hàng vào bao ni-lông). Trưa đến, phần lớn cả công sở đều đóng cửa, ít lắm là một tiếng đồng hồ, kể cả ngân hàng, bảo tàng viện.
Khu Vallée du Tir nơi có tiệm tạp hóa Chez Vincent và Trung tâm Công giáo Việt Nam (tức nhà thờ Christ Roi) cách trung tâm phố Nouméa khoảng 2 đến 2.5 cây số. Tôi đến đi đó có lúc bằng xe bus và cũng có lúc cuốc bộ để ngắm cảnh. Tại thành phố Nouméa, phương tiện di chuyển dễ nhất và rẻ nhất là xe bus. Trong một tuần lễ ở đây, tôi chưa bao giờ phải kêu taxi.
Với những bạn đọc ở Melbourne ít có dịp đi ngoại quốc mà phải quá cảnh phi trường Brisbane hay Sydney, người viết xin kể vài kinh nghiệm để khỏi lúng túng hay hốt hoảng vì không biết nhà đón khách đường bay quốc tế (international terminal) nằm ở nơi mô.
Tuy Nouvelle Calédonie đã trở thành lãnh thổ của nước Pháp từ năm 1853, nhưng không phải người Pháp là người Tây Phương đầu tiên phát hiện hay đặt chân lên vùng đất xa xôi ở Thái Bình Dương này. Chính nhà thám hiểm người Anh, Thuyền trưởng James Cook trong chuyến hải hành lần thứ hai đến Úc vào năm 1774 đã phát hiện ra đảo lớn Grande Terre (mainland-- đất liền của Tân Đảo ngày nay) và đặt cho hòn đảo lớn này cái tên New Caledonia, dựa theo tên Caledonia mà người La Mã ngày xưa gọi vùng cao nguyên ở Tô Cách Lan của Anh quốc.
Vịnh Baie de Citrons: một trong những bãi biển quen thuộc của Thành phố Nouméa. Đã gần bốn năm rồi, tôi chưa có dịp đi nghỉ mát hoặc du lịch ngoại quốc. Nhưng tuần rồi, bỗng nhiên tôi muốn đi chơi xa, chủ yếu là nghỉ xả hơi và cũng có thể là dịp để tiếp tục viết loạt bài Kể Chuyện Đường Xa như tôi đã làm trong gần hai thập niên vừa qua.